Mười tai vạ Đức Chúa Trời giáng trên Ai Cập (Xuất Ê-díp-tô Ký 7-12) là những phán xét thần thánh nhằm giải cứu dân Y-sơ-ra-ên khỏi ách nô lệ, phơi bày sự bất lực của các thần Ai Cập, và chứng minh Đức Giê-hô-va (YHWH, từ Hê-bơ-rơ יְהוָה, Đấng Tự Hữu) là Chúa duy nhất. Tai vạ thứ tám, được mô tả chi tiết trong Xuất Ê-díp-tô Ký 10:1-20 (Bản Kinh Thánh Tin Lành Việt Ngữ 1925), là đàn châu chấu (cào cào) – một tai ương hủy diệt mùa màng còn sót lại sau tai vạ mưa đá. Đây không chỉ là thảm họa tự nhiên mà là hành động công bình của Đức Chúa Trời, nhắc nhở Pha-ra-ôn và Ai Cập về quyền tể trị của Ngài. Tai vạ này dẫn đến đỉnh điểm cứu rỗi qua Lễ Vượt Qua, tiên báo Chúa Giê-xu Christ – Chiên Con của Đức Chúa Trời (Giăng 1:29) – là trung tâm sự cứu rỗi.
Trước tai vạ thứ tám, Pha-ra-ôn đã chứng kiến bảy tai ương: nước thành máu (mayim thành dam, Xuất 7:14-25), ếch (tsepharde'a, 8:1-15), muỗi (ken, 8:16-19), ruồi ('arob, 8:20-32), dịch gia súc (9:1-7), ghẻ lở (shechin, 9:8-12), và mưa đá (barad, 9:13-35). Mỗi tai vạ công kích một thần Ai Cập: sông Nile (Hapi), ếch (Heqet), v.v., chứng minh Đức Giê-hô-va là Đức Chúa Trời hà khắc trên khắp trái đất (Xuất 9:29).
Theo Xuất 10:1-2: "Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: Hãy đi đến Pha-ra-ôn, vì ta đã làm cho người và quần thần người cứng lòng, để tỏ ra các dấu lạ ta giữa họ, hầu cho ngươi thuật lại cho con và cháu ngươi nghe những điều ta đã làm nơi Ê-díp-tô, các phép lạ ta đã hành giữa họ, đặng các ngươi biết rằng ta là Đức Giê-hô-va". Mục đích kép: phán xét tội ác Ai Cập (nô lệ hóa dân Ngài) và giáo dục thế hệ mai sau về quyền năng Đức Chúa Trời.
Phần cảnh cáo (câu 3-6): Môi-se và A-rôn cảnh cáo Pha-ra-ôn: "Giê-hô-va, là Đức Chúa Trời của dân Hê-bơ-rơ, có phán như vầy: Ngươi khôn chịu hạ mình trước mặt ta cho đến chừng nào? Hãy tha dân ta đi, để chúng nó hầu việc ta. Nếu ngươi từ chối không tha dân ta đi, ngày mai ta sẽ sai cào cào đến trong xứ ngươi; nó sẽ phủ rợp trên mặt đất, đến nỗi chẳng còn thấy đất nữa... Nó sẽ đầy dẫy trong cung điện ngươi, nhà quần thần ngươi, và nhà hết thảy người Ê-díp-tô". Từ Hê-bơ-rơ arbeh (אַרְבֶּה) chỉ đàn châu chấu khổng lồ, biểu tượng hủy diệt trong Cựu Ước (Giô-ên 1:4; Na-hum 3:15-17).
Phản ứng của quần thần (câu 7): Quần thần Pha-ra-ôn kêu cầu: "Đến chừng nào người nầy làm gánh nặng cho chúng tôi? Hãy tha dân ấy đi hầu việc Đức Giê-hô-va Đức Chúa Trời của họ đi; ông chưa biết Ê-díp-tô đã nguy vong rồi sao?". Đây là lần đầu quần thần nhận ra thảm họa, nhưng Pha-ra-ôn vẫn cứng lòng (chazaq, được Đức Chúa Trời làm cứng, Xuất 10:20).
Thương lượng thất bại (câu 8-11): Pha-ra-ôn mời Môi-se trở lại nhưng chỉ cho "người nam" đi, từ chối toàn bộ. Môi-se đáp: "Chúng tôi đi, sẽ đem theo trai tráng và lão thành, con trai và con gái chúng tôi, cùng chiên, bò: vì chúng tôi có giữ một lễ của Đức Giê-hô-va". Pha-ra-ôn đuổi họ ra.
Tai vạ giáng xuống (câu 12-15): "Đức Giê-hô-va bèn phán cùng Môi-se rằng: Hãy giơ tay ngươi ra trên xứ Ê-díp-tô, đặng kên cào cào đến, bay lên xứ ấy, cắn nuốt cây cối và hết thảy vật chi ở trên mặt đất, còn sót lại sau trận mưa đá... Cào cào phủ kháp mặt đất, đến nỗi đất tối tăm, cắn nuốt hết thảy cây cối và trái cây mà mưa đá còn chừa lại; trong khắp xứ Ê-díp-tô chẳng còn chút xanh tươi nào trên cây cối hay rau ngoài đồng". Gió đông (qadim) mang đàn châu chấu đông kỷ lục, "đến đổi từ trước chẳng hề có, và sau cũng chẳng hề có nữa".
Sự ăn năn giả dối và cứu thoát (câu 16-20): Pha-ra-ôn thú nhận: "Trẫm đã phạm tội cùng Đức Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi, và cùng các ngươi", cầu Môi-se cầu thay. Môi-se cầu nguyện, gió tây cuốn châu chấu ra Biển Đỏ. Nhưng "Đức Giê-hô-va làm cho Pha-ra-ôn cứng lòng".
Từ arbeh xuất hiện 24 lần Cựu Ước, tượng trưng quân đội Đức Chúa Trời (Giô-ên 2:25). Tai vạ này phá hủy kinh tế Ai Cập (mùa màng), công kích thần Sê-sê (thần nông nghiệp). Nó chứng minh Đức Chúa Trời kiểm soát tạo vật (Thi Thiên 104:25-26), dẫn đến tai vạ bóng tối và con đầu lòng chết.
- Phán xét tội lỗi: Ai Cập nô lệ hóa dân Chúa (Xuất 1:13-14), nay chịu "tai vạ tột cùng" (Xuất 10:6).
- Bảo vệ dân Ngài: Giống Gô-sen được che chở (Xuất 8:22), tiên báo Hội Thánh trong Đại Nạn (Khải 3:10).
- Hướng về Giê-xu: Châu chấu hủy mùa màng dẫn đến Lễ Vượt Qua (Xuất 12), nơi huyết Chiên Con cứu khỏi phán xét chết chóc. Chúa Giê-xu, Chiên Con bị giết từ buổi sáng thế (Khải 13:8), là giải pháp cứu rỗi giản dị: tin nhận Ngài (Giăng 3:16).
1. Tránh lòng cứng cỏi như Pha-ra-ôn: Hôm nay, Chúa cảnh cáo qua Lời Ngài (Hê-bơ-rơ 3:7-8). Đừng "từ chối hạ mình" trước tai ương kinh tế, bệnh dịch (như COVID), mà hãy vâng lời ngay.
2. Tin cậy Chúa trong hoạn nạn: Châu chấu nhắc Chúa dùng gió kiểm soát (Xuất 10:13,19). Trong khủng hoảng, cầu nguyện như Môi-se, Chúa sẽ "dời tai họa" (Gia-cơ 5:16).
3. Chứng đạo: Như quần thần nhận ra nguy vong, chia sẻ Phúc Âm trước "ngày của Đức Giê-hô-va lớn và đáng kinh sợ" (Giô-ên 2:11). Giải pháp: Chúa Giê-xu chịu thay phán xét thập tự giá.
4. Sống thánh khiết: Châu chấu sạch theo luật (Lê-vi 11:22), nhưng ở đây là phán xét. Cơ Đốc nhân, "hãy sạch mình khỏi mọi ô uế" (2 Cô-rinh-tô 7:1), chờ Chúa trở lại.
Tai vạ châu chấu khẳng định quyền năng Đức Chúa Trời, dẫn dân Ngài đến Đất Hứa. Hôm nay, nó khích lệ chúng ta hạ mình trước Ngài, tin Chúa Giê-xu – Đấng phá tan mọi "đàn châu chấu" tội lỗi và tai ương. Hãy thuật lại cho con cháu: "Ta là Đức Giê-hô-va" (Xuất 10:2). A-men.